6 câu chuyện ngắn và bài học ý nghĩa về cách làm người
01/08/2020
Làm sao để tìm được mục tiêu của cuộc đời
Khi được hỏi “Làm sao để tìm được mục tiêu của cuộc đời“, nhà thông thái kể một câu chuyện rất đơn giản khiến ai cũng bất ngờ: Rất đáng đọc và suy ngẫm!
Thế giới này không có nơi nào dành riêng cho một ai đó. Muốn tìm thấy mục đích sống và hướng đi đúng đắn, chính bạn phải là người tạo ra điều ấy.
Ở một thị trấn xa xôi, hẻo lánh, có một bà cụ đã rất nhiều tuổi. Bà nổi tiếng khắp vùng là một người thông thái. Rất nhiều người từ xa tìm đến đây để xin bà lời khuyên cho cuộc sống.
Ngày nọ, một cô gái trẻ xinh đẹp nhưng gương mặt lại thấm đượm nỗi buồn đến tìm gặp bà cụ thông thái. “Liệu cháu có thể hỏi bà một câu hỏi không?”, cô gái trẻ nói khi gặp bà cụ ở quảng trường cũ. Buổi sáng yên tĩnh và thanh bình, chỉ có họ ở đó.
“Tất nhiên rồi con gái. Hãy kể cho ta nghe điều gì đã khiến con buồn như thế?”, bà cụ ngừng đọc cuốn sách trên tay và nói.
“Cháu chẳng thể làm tốt bất cứ việc gì cả. Dường như không có thứ gì phù hợp với cháu. Cháu đã thử làm qua rất nhiều nghề và không có công việc nào phù hợp cả”, cô gái trẻ buồn bã nói.
Bà cụ thông thái gật đầu và kéo tay cô gái trẻ ngồi xuống bên cạnh.
“Ta từng đến và sinh sống ở rất nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về nơi nào. Ta cũng từng hẹn hò với rất nhiều người, nhưng lại không thể tìm thấy một tình yêu thực sự cho mình…”, bà cụ đột nhiên yên lặng và thở dài.
“Tiếp tục câu chuyện của con. Lý do con tới đây là gì? Điều này có thể khiến con ngạc nhiên. Có lẽ con khó tưởng tượng được khi nhìn vào khuôn mặt già nua này, nhưng cách đây rất lâu, ta cũng từng ở hoàn cảnh tương tự như con. Ta cảm thấy bản thân quá khác mọi người và không thuộc về nơi nào cả. Nhưng lúc đó, ta không có một người cố vấn thông thái nào để xin lời khuyên cả. Vì thế, ta đã đi một hành trình dài để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình”.
Bà cụ dừng lại khi nhận thấy cô gái trẻ có vẻ sốt ruột. “Trong các chuyến đi, ta đã gặp gỡ nhiều cung thủ tài giỏi, vì thế ta hiểu rằng bắn mũi tên trúng hồng tâm là một điều rất khó. Thật ngạc nhiên khi ta có thể gặp một tài năng bắn cung tại một ngôi làng hẻo lánh như vậy. Nhìn xung quanh, ta phát hiện một cô bé đang nấp sau một gốc cây”.
“Này cô bé, cháu có biết ai đã bắn những mũi tên này không”, ta tiến lại gần và hỏi chuyện cô bé. Thật bất ngờ, cô bé thừa nhận chính mình là “tác giả” của những mũi tên chính xác đó. Ta thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi biết cách cô bé đã làm được điều đó khi còn rất nhỏ như vậy.
Bằng giọng thì thầm, cô gái nhỏ thừa nhận: “Cô ấy đã cắm mũi tên vào tường, sau đó vẽ các đường tròn xung quanh mũi tên…”.

Bà cụ thông thái khẽ cười khúc khích trong khi cô gái trẻ có vẻ mặt khó hiểu.
“Đó là khoảnh khắc ta học được về bản chất của mọi thứ, con gái ạ. Con sẽ không thể tìm thấy một nơi thuộc về mình trước khi con sở hữu chính bản thân. Con phải nhận ra con là ai, và tạo dựng những thứ xung quanh phù hợp với con. Nói cách khác, con phải tìm thấy những thứ con thực sự mong muốn và xây dựng nên một cuộc sống xung quanh nó. Thay vì cố gắng tìm một nơi phù hợp với bản thân, hãy tự mình tạo ra nó”.
Cô gái trẻ như chợt hiểu ra điều gì. Cô lau khô nước mắt và cảm ơn sự thông thái của bà cụ. Từ bây giờ, cô đã hiểu bản thân phải làm gì với cuộc sống của chính mình.
Chúng ta đều hiểu sống có mục tiêu quan trọng như thế nào. Tuy nhiên, với nhiều người, việc cố gắng khám phá ra mục tiêu của cuộc đời có thể khiến họ dễ nản lòng. Lí do bởi họ chẳng biết bắt đầu từ đâu. Hành trình tìm kiếm mục đích sống sẽ chỉ bắt đầu suôn sẻ khi bạn hiểu rõ chính bản thân là ai, mong muốn điều gì và biết nhiều hơn về cuộc sống.
Không có sẵn một mục tiêu dành riêng cho bất kỳ ai trên thế giới này theo đuổi. Bạn phải là người bước ra thế giới và tạo ra con đường đi của mình bằng xác định mục đích và hướng đi đúng đắn của chính mình. Hiện tại, bạn đã có tất cả mọi thứ cần thiết cho cuộc khám phá đó. Nhiệm vụ của bạn là hãy bắt đầu tạo ra con đường của mình.
Đừng quyết định khi đang tức giận
Một vị võ sĩ đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài”.
Vị võ sĩ nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận”.
Ông nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống: “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”
Vị võ sĩ trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”

Ông ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị võ sĩ. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị võ sĩ trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
Không có ai là vô dụng
Có một chàng trai, không thi vào đại học, cha mẹ đã tìm một người vợ cưới về cho anh. Sau khi kết hôn, anh dạy học tại một trường tiểu học trong làng. Vì không có kinh nghiệm, nên chưa đầy một tuần anh đã bị học sinh tẩy chay, khiến anh bị sa thải.
Trở về nhà, người vợ khẽ khàng lau nước mắt cho anh, an ủi nói:
“Những việc không vừa ý mình thì có đầy ra đó, có người trút ra được, cũng có người trút không được, anh không cần phải thương tâm như vậy, cũng sẽ có nhiều việc thích hợp hơn đang chờ anh kia mà”.
Về sau, anh ra ngoài làm công cho người ta, lại bị ông chủ đuổi về nhà vì anh làm việc quá chậm. Lúc đó, vợ nói với anh:
“Động tác luôn có nhanh có chậm, người ta đã làm việc nhiều năm như vậy, còn anh thì chỉ là học sinh đọc sách, sao có thể nhanh như họ được?”.
Anh lại trải qua rất nhiều công việc, nhưng cũng vẫn thế, phần lớn là bỏ dở nửa chừng. Thế nhưng, mỗi lần anh chán nản thất vọng trở về, người vợ lại luôn luôn an ủi anh, chưa bao giờ than trách một câu.
Lúc hơn 30 tuổi, nhờ vào khả năng thiên phú về ngôn ngữ anh được làm trợ giảng tại trường khuyết tật. Về sau, anh xây dựng được một trường khuyết tật khác. Sau đó, tại rất nhiều thành phố, anh lại xây dựng được rất nhiều phân hiệu khác. Từ đó, anh đã là ông chủ có ngàn vạn tài sản rồi.
Một ngày, công thành danh toại, anh hỏi vợ rằng: “Mỗi lúc anh cảm thấy tiền đồ vô vọng, điều gì đã khiến em lúc nào cũng có lòng tin với anh như vậy?”
Cô trả lời mộc mạc, đơn giản:
“Một mảnh đất, không hợp cho việc trồng lúa mạch, có thể trồng thử đậu; nếu đậu cũng không thích hợp, có thể thử trồng dưa leo; nếu cả dưa leo cũng không được… thì rải lên một ít kiều mạch nhất định cũng có thể nở hoa. Bởi vì một mảnh đất, luôn luôn có một hạt giống thích hợp với nó, cuối cùng cũng sẽ có thành quả thu hoạch trên mảnh đất đó thôi”.
Trên thế gian này không ai là vô dụng cả, chỉ có điều chúng ta không đặt họ đúng vị trí mà thôi.

Số phận hay bản lĩnh
Không bao giờ có cái được gọi là số phận hay định mệnh, chúng ta mỗi người chính là người vẽ ra con đường cho chính mình.
Trong một trận đánh quan trọng chống lại đội quân hùng mạnh với số lượng đông gấp bội, vị tướng quân cảm nhận được cả sự lo lắng và sợ hãi ẩn chứa trên gương mặt và ánh mắt của những người lính. Đêm hôm đó họ dừng chân cắm trại tại một ngôi đền trong vùng. Sau bữa ăn ông đề nghị những thuộc hạ và binh lính của mình cùng cầu nguyện trước đền. Sau đó ông lấy ra một đồng xu và nói:
“Ta đã cầu xin thần linh báo ứng trước kết quả của trận đánh quan trọng này. Bây giờ ta sẽ tung đồng tiền này lên, nếu là mặt sấp chúng ta sẽ chiến thắng. Còn nếu là mặt ngửa chúng ta sẽ thua”.
Vị tướng quân tung đồng tiền lên cao. Mọi người đều căng thẳng chăm chú chờ đồng tiền rơi xuống. Mặt sấp! Tất cả binh lính vô cùng phấn khởi và vững tin đến mức họ bước vào trận chiến đấu bằng tất cả sự dũng mãnh và niềm tin có được. Và họ đã chiến thắng oanh liệt.
Trong buổi liên hoan mừng thắng trận, các binh lính reo hò và nói với vị tướng:
– “Chúng ta đã làm nên một kì tích! Đúng là không ai có thể làm thay đổi số phận được”.
– “Đúng vậy! Không ai có thể! Trừ chúng ta”.
Viên tướng sau đó lặng lẽ lấy ra đồng xu cho mọi người xem. Kết quả là cả hai mặt đồng tiền đều là sấp!
Không bao giờ có cái được gọi là số phận hay định mệnh. Chúng ta mỗi người chính là người vẽ ra con đường cho chính mình. Bởi vậy mỗi khi đối diện với gian lao hãy luôn hi vọng và tin vào chính mình để có động lực để bứt phá.

Chú chó dẫn đường
Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua ngã tư. Bỗng một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải người mù. Con chó xông ra bảo vệ chủ nhân. Kết cục cả hai đều thiệt mạng.
Linh hồn của người đàn ông mù và con chó bay lên thiên đường. Thiên thần canh cổng tỏ ra bối rối nói với người đàn ông mù:
– “Xin lỗi, hiện tại danh sách của thiên đường chỉ còn một chỗ trống. Một trong hai người phải có một người xuống địa ngục.”
Người chủ mù nói: “Con chó của tôi không biết cái gì là thiên đường, cũng chẳng hiểu thế nào là địa ngục. Vậy có thể để tôi quyết định ai sẽ lên thiên đường được không?”.
Thiên thần nhăn trán nghĩ ngợi. “Tôi rất xin lỗi. Các linh hồn đều bình đẳng như nhau. Hai người phải quyết định ai sẽ lên thiên đường thông qua một trò chơi”.
Người chủ thất vọng đáp: “Trò chơi như thế nào?”.
Thiên thần nói: “Trò chơi này rất đơn giản. Hai người sẽ thi chạy từ cổng này đến cửa chính của thiên đường. Ai đến đích trước sẽ là người chiến thắng, kẻ chậm chân sẽ phải xuống địa ngục. Những ông không cần lo lắng. Hiện tại ông đã là một linh hồn, ông không còn bị mù nữa. Linh hồn càng thiện lương thì tốc độ di chuyển càng nhanh. Chắc chắn ông sẽ về đích trước con chó”.
Người đàn ông mù suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý.
Thiên thần cho bắt đầu cuộc thi. Thiên thần đinh ninh người chủ mù sẽ chiến thắng. Nhưng ngạc nhiên thay, người đàn ông mù cứ bước đi chậm rãi, điềm tĩnh. Ngạc nhiên hơn nữa là con chó trung thành cũng lẽo đẽo đi bên cạnh chủ của nó.
Thiên thần chợt nhận ra: “Chắc là nhiều năm qua, người mù đã huấn luyện chú chó luôn cạnh mình. Điều đó đã trở thành một thói quen, chú vĩnh viễn hành động theo chủ nhân, luôn đi trước dẫn đường cho chủ nhân”.
Thì ra vậy, còn tên chủ nhân kia thật quá đáng, ông ta đã lợi dụng điểm này ra lệnh cho con chó dừng lại để tự mình về trước. Con chó chỉ cần bỏ mặc người đàn ông mù và chạy thật nhanh đến cửa thiên đường nhưng nó đã không làm vậy.
Thiên thần nhìn con chó trung thành và buồn bã nói: “Mày vì chủ đã từ bỏ cuộc sống của mình. Bây giờ chủ của mày không còn bị mù nữa, mày không cần dẫn lối cho ông ta, hãy chạy đến cửa thiên đường đi!”
Thế nhưng cả người đàn ông mù và con chó đã bỏ ngoài tai những lời của thiên thần. Họ vẫn thản nhiên bước đi cùng nhau như những lần dạo chơi trong thành phố.
Gần đến cửa thiên đường, người đàn ông mù ra lệnh cho con chó ngoan ngoãn ngồi xuống. Nó dùng đôi mắt chứa chan tình cảm như mọi ngày nhìn người chủ.
Người chủ mù lòa quay về phía thiên thần nói rằng: “Tôi gửi con chó trung thành của tôi lên thiên đường. Tôi rất lo lắng nếu nó không chịu tự đi đến đây nên tôi đã đi cùng nó. Tôi chỉ muốn nhờ thiên thần hãy giúp tôi chăm sóc thật tốt cho nó.”
Thiên thần sững sờ.
Người đàn ông lưu luyến cúi nhìn con chó của mình, nói tiếp: “Con chó này đã theo tôi nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình. Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn rời xa nó. Nhưng thiên thần đã nói chỉ có một trong hai được lên thiên đường nên tôi muốn nó đến đó và nhận sự chăm sóc tốt. Nó xứng đáng thuộc về nơi này.”

Nói xong người chủ lại ra lệnh cho con chó chạy về phía trước, còn mình thì nhắm mắt lại, nhẹ nhàng rơi về phía địa ngục. Chú chó trung thành thấy vậy bèn vội vàng lao đầu chạy theo chủ nhân.
“Linh hồn càng thuần khiết, tốc độ di chuyển càng nhanh hơn.” Thiên thần mở rộng đôi cánh đuổi theo chú chó nhưng không kịp. Rốt cuộc chú chó dẫn đường ấy lại quay về bên chủ nhân của nó. Dù ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ người chủ mù lòa của mình.
Trên thế gian này, chân tướng chỉ có một nhưng lòng người đa đoan lại hiểu ra vô số những điều rắc rối. Tại sao lại như vậy? Kỳ thực, đạo lý rất đơn giản. Mỗi người khi đối diện với một sự vật thì không dùng cái nhìn khách quan để suy xét mà lại dựa vào chính kinh nghiệm yêu ghét của bản thân để đánh giá từ đó có cái nhìn phiến diện, một chiều. Kết quả những gì chúng ta thấy được lại chưa hẳn là sự thật, mà những gì được coi là sự thật có khi lại chính là dối gian.
Câu chuyện con lừa và bài học cuộc sống
Một ngày nọ, có một con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: “Con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả”.

Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, chú lừa tội nghiệp đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.
Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét